
Những lúc như thế này mình rất muốn khóc...
Đã biết trước sẽ gặp nhiều khó khăn và ta phải bước thật chậm...
Cám ơn 1 người đã cho ta biết cuộc sống thực tế là ntn.
25t,ta biết mình không thể mơ mộng nữa.
Ta cũng ko thể chỉ nghĩ cho mình,ko thể hành động theo kiểu em bé đòi kẹo nữa.
Trước đây ta luôn mong chờ người mình yêu sẽ luôn ở bên mình,sẽ làm tất cả vì mình và duy nhất chỉ có mình...
Nhưng ta phải hiểu cuộc sống này còn hàng vạn hàng ngàn điều xung quanh chi phối nữa...
Ta không thể ôm khư khư tình cảm ấy cho riêng mình........
Nếu còn điều gì đó làm ta lo sợ,thì ta sợ mất đi tình cảm ta đang có..
Cứ tưởng sau mọi chuyện đã xảy ra,ta sẽ ko thể đặt niềm tin vào bất cứ ai nữa,nhưng cuộc đời khó đoán...
Đừng hỏi vì sao ta yêu người,có lẽ vì người không giống những người khác...
Sau những phù phiếm bao quanh mình,ta cần 1 nơi yên ổn để dựa vào hơn hết..
Tiền bạc,sự nghiệp,nổi tiếng,vật chất...những thứ ta đã từng có nhiều và cuối cùng ta cũng chẳng giữ được nữa........
Khi 19t,ta mơ ước khi ta 30t sẽ có nhà riêng,làm chủ 1 công ty nhỏ,có xe Volks,có Hermes và party liên tục,di chuyển liên tục từ city này qua city khác và chỉ cần có 1 người để yêu...
Khi 21t,ta mơ ước gia đình mình sẽ trở lại như trước,chỉ cần đầy đủ 3 người.
Khi 23t,ta mơ ước có ai đó bên cạnh mỗi khi ta khóc giữa đêm,có ai đó ngồi canh đến khi ta ngủ quên thôi cũng được và mơ ước mẹ sẽ về Vn lúc đó để ta có thể chạy về nhà.
Khi 24t,ta ước mình trở lại thời gian trước,ta chán ghét chính mình khi những ng thân cứ lần lượt bỏ đi......
Khi 25t,tháng 4/2010,ta ước trên đời này đừng có nước mắt nữa để ta ko khóc mỗi ngày,và lúc đó ta đã nghĩ sẽ trở lại DaLat sống 1 thời gian ...
Vẫn còn muốn khóc.
Đoạn đường dài,phải bước tiếp,ai cũng vậy.......
Bác sĩ nói giai đoạn này là điểu hiển nhiên,ta phải có biểu hiện như vậy ,nhờ đó bảo vệ ta khỏi những chuyện điên rồ ,là tàn tích của những chuyện xảy ra từ những năm trước đến giờ.....
Nhưng ko một ai khác ,chỉ có mình phải vượt qua chính mình ...
Ta ko cần phải hối hận,phải ghét bỏ,phải lãng quên,chỉ cần sống thêm 1 ngày thì cảm thấy mình hạnh phúc thêm 1 ngày nữa thôi là đủ :)
Dù dông tố có mù khơi xoá tan đi nụ cười
Dẫu nước mắt nhạt nhoà như cơn mưa ...
Ta vẫn yêu người :)
No comments:
Post a Comment